“Tiệc rượu đêm nay chưa tàn cuộc, sơn ca đành vội vã bỏ đi sao? Hãy ở lại đây chia nhau vài mẩu chuyện rồi sáng mai mỗi kẻ một phương trời. Có gì vướng bận nhau đâu...”. Giọng ca cổ ngọt và trầm của Trúc trong cơn say nghe buồn ảo não.
Gần 12h đêm, tiệc nhậu đã tàn, chỉ còn hai người khách quen ngồi nán lại nghe Trúc vừa đờn ghita vừa hát. “Bản ca cổ này cũng là tâm trạng của tụi em đó mấy anh ơi. Đêm dài lắm mộng mà. Dự tính rất nhiều, mơ ước rất nhiều nhưng rồi chỉ triền miên trong những cơn say lại thấy đời bế tắc... Thôi thì cứ uống để tìm quên”, giọng Trúc nghèn nghẹn.
Nước mắt hồng nhan
Cách đây ba năm, khi mới từ Cà Mau lên Sài Gòn, Trúc quen một bạn trai là sinh viên ngành luật hơn Trúc hai tuổi. Bạn trai chỉ biết cô là nhân viên phục vụ trong một nhà hàng. Biết nhau hơn một năm, anh người yêu tốt nghiệp ĐH và tính chuyện hôn nhân nên dẫn cô về nhà ra mắt cha mẹ.
Vừa bước vào nhà, Trúc tái mặt khi thấy cha người yêu là ông khách hôm trước vừa ngồi bàn với mình. Không biết sau đó người cha nói gì với con trai nhưng người yêu của cô không nhắc gì đến chuyện tương lai nữa. Mối quan hệ của hai người cứ lạnh nhạt dần rồi chia tay. Từ đó, cuối buổi nhậu với khách, bao giờ cô cũng khóc...
Giới
Thùy tóc dài, khuôn mặt khá hiền so với vẻ bất cần đời mà cô thể hiện. Cô không nói nhiều về mình nhưng theo lời kể của nhiều người trong nghề, gia đình Thùy rất giàu. Cha mẹ cô ly dị cũng chỉ vì người cha, giám đốc một doanh nghiệp xăng dầu lớn ở Q.5, mê một cô gái
Sau khi cãi nhau với cha, Thùy bỏ học, bỏ nhà, thuê phòng ở riêng và đi làm “đào”
Sau những cơn say...
Gần 1h sáng, ngay góc đường Lê Văn Sỹ - Trần Huy Liệu, Q.Phú Nhuận, các “đào” loạng choạng đi về sau một buổi
Và cũng đâu phải gặp khách sộp, vung vít tiền bạc hoài, có khi 5, 6 ngày chỉ kiếm được 200.000, 300.000 đồng. Chi phí phấn son, quần áo tiêu tốn hết. Nếu không biết chắt bóp thì không đủ xài chớ nói gì gửi về quê, dành dụm lo cho tương lai”, chị Hà bảo vậy.
Về phòng trọ, chị Hà lấy một chai rượu đế ra bắt cả nhóm uống tiếp. Vừa nâng ly, chị Hà vừa nghêu ngao hát: “Sau những cơn say, thấy lòng mình vẫn bơ vơ...”. Rồi chị nói: “Phải tính toán cho cuộc đời của mình thôi. Mấy năm
Còn Ly thổ lộ cô đã chuẩn bị cho tương lai bằng việc đi học nghề. Tiền kiếm được Ly gửi vào ngân hàng và học nghề trang điểm cô dâu. Ly nói cô luôn bị ám ảnh hãi hùng những đêm say mèm, đi về nhà không nổi, chạy xe mà cứ suýt tông vào người khác. Và rồi có lẽ sẽ không có người đàn ông đàng hoàng nào dám lấy vợ là “đào” quán nhậu. Rồi lo lắng đủ điều về sức khỏe. Tương lai đời
Trong căn phòng của cô có rất nhiều mỹ phẩm và dụng cụ trang điểm. Khoe với tôi mấy tấm hình người mẫu mà Ly trang điểm, cô nói: “Đã có người đặt hàng em trang điểm cô dâu rồi đó chị. Cuối năm nay em ra nghề, mở tiệm, chấm dứt những ngày bia rượu...”.
Chân dung “thượng đế”
Ông H.H.M., quản lý nhà hàng S.M. trên đường Bạch Đằng, Q.Bình Thạnh, cho biết
Theo ông M., những “thượng đế” của quán nhậu có nhu cầu thuê mướn “đào” tiếp rượu cũng đủ dạng, nhưng phổ biến nhất là một số “đại gia”, “thiếu gia” khi ăn nhậu có nhu cầu thuê vài cô gái tiếp bia, nói chuyện để không khí thêm rôm rả. Dạng thứ hai là các ông khách làm ăn, kinh doanh, mỗi lần nhậu tiếp khách thường gọi “đào” đến uống bia theo nhu cầu đối tác.
Ông M. kể nhiều lần có những khách gọi điện cho ông yêu cầu tìm các cô gái
Dạng thứ ba, khách là dân có “máu mặt” của một số cơ quan quyền lực, ăn nhậu và cả tiền bo bao giờ cũng có người trả. Cuộc nhậu có khi là những bữa tiệc hậu tạ hoặc chỉ là ăn nhậu giải trí đơn thuần do “đàn em” tổ chức.
Cũng có một số ông khách si mê các “kỳ nữ
“Thật ra nghề
Ông T.V.N. - giám đốc một doanh nghiệp kinh doanh hàng điện máy, điện tử, thường thuê “đào” tiếp khách mỗi khi đi nhậu - nói: “Tôi nghĩ công việc nhậu thuê không xấu, cũng xuất phát từ cung và cầu mà thôi. Chỉ có trong môi trường bia rượu, nhiều khách có ý không tốt và các cô gái cũng sa ngã nên nghề này bị biến tướng”. Mỗi khi ngồi với đối tác, ông N. luôn gọi vài cô “đào” đến ngồi chung bàn để rót bia, gắp mồi và thỉnh thoảng mời mọi người trong bàn cụng ly, xen lẫn những câu nói đùa vui vẻ, tuyệt đối không bao giờ có chuyện sằm sỡ, cợt nhả giữa “đào” với khách.
“Nhiều lần tôi đi nhậu với bạn bè hay đối tác, họ đều gọi các “đào” đến cho cuộc nhậu thêm vui, buổi tiệc thêm khí thế. Có nhiều lý do để cánh mày râu đi nhậu kêu các cô gái đến ngồi chung, có người nhậu bia bọt vào thích nhìn phụ nữ đẹp uống bia, thỏ thẻ, cũng có khi chỉ vì cả nể bạn bè hay làm vừa lòng đối tác... Và bọn tôi cũng chỉ dừng lại ở giới hạn đó”, V.Q.H. - chủ một doanh nghiệp xây dựng và kinh doanh sắt thép ở Q.1, TP.HCM, khách quen của quán nhậu H trên đường Trần Hưng Đạo, Q.1 - lý giải.